CHUYỆN BUỒN NON NƯỚC
Đất nước đâu phải của riêng ai?
Của Tôi, Anh và Bè Bạn
Mà sao hằn trên khuôn mặt, in trên vầng
trán
Đêm dài thả trôi những suy tư chạm tới
bãi bờ?
Quên giấc ngủ, trời sáng tự bao giờ
Ngẫm qua chuyện xưa Trần Ích Tắc sợ chết
mà hèn đớn hàng giặc
Ngẫm lại thời kỳ hai chúa Trịnh Nguyễn
phân tranh Nam Bắc
Mà xót xa cho Lê Chiêu Thống tham vinh
cúi đầu đi cầu cứu Mãn Thanh
Từ ngàn xưa các triều đại phương bắc
cùng bao chuyện chẳng lành
Chúng luôn ỷ thế, tham lam, ngông cuồng
và tàn ác
Ta không vững lòng lời mật ngọt chúng
phỉnh phờ sẽ làm lung lạc
Mưu sâu kế độc mọi cách lấn biển, chắn
trời, cướp đất, giết dân
Mỗi khi chúng trải lòng tỏ ra nhân nghĩa
ân cần
Ẩn sâu trong đó là toan tính cướp cơ đồ
tổ quốc
Nhìn đất nước ta một ngàn năm Bắc thuộc
Chịu bao điều oan nghiệt đau thương
Lấy đó làm gương xin đừng có nhiễu
nhương
Hãy ghi nhớ tuyên ngôn danh tướng Lý
Thường Kiệt
Người đã ghi lên những trang sử vàng
oanh liệt
Cho ngàn sau đời đời mãi lưu danh
Thái Thượng hoàng Trần Nhân Tông lời di
chúc tinh anh
Dặn dò lại hậu thế giữ gìn non sông gấm
vóc
Xem phương Bắc là kẻ thù luôn lừa lọc
Luôn tạo cớ tranh chấp với nước ta
" Một tấc đất của Tiền nhân để lại
luôn toàn vẹn sơn hà
Không nhượng bộ, không được để lọt vào
tay kẻ khác " (1)
“chớ quên chính nước lớn mới làm những điều tội ác
Nói một đường làm một nẻo phát ngôn bất
nhất trái với đạo lý ở đời" (2)
Đêm mất ngủ lặng nghe tiếng đất trời
Tiếng tiền nhân linh thiêng sông núi
Tiếng ngàn đời trùng trùng xa vọng lại
Thắm thía một nỗi niềm…
·
(1)
và (2)Giữ ý nhưng thay đổi chữ đôi chút để cho hợp vần.

Nhận xét
Đăng nhận xét