TÔI TỰ HỎI MÌNH VỀ ĐẤT NƯỚC


Tôi tự hỏi mình khi đứng dưới trời xanh
Giữa giang sơn của tiền nhân để lại
Trên đất nước bao ngàn năm sống mái
Anh dũng quật cường đánh đuổi ngoại xâm

Tôi tự đấm ngực mình nhủ với thâm tâm
Cớ can chi vận mệnh non sông lao đao thời cuộc
Đã lầm than một ngàn năm bắc thuộc
Một trăm năm nô lệ tây phương

Những xót đau cho đất mẹ quê hương
Đời tủi nhục oằn mình trong kham khổ
Chịu gian lao dưới mưa dầm nắng đổ
Uất ức đòn roi bắc thuộc thực dân

Nội chiến tương tàn nam bắc mấy lần
Chia rẽ anh em tang thương sông núi
Những vành khăn xô vô vàn hờn tủi
Đạn bom cày dày xéo giữa nước non

Kẻ sĩ, nhân tài nguyên khí hao mòn
Tinh thần dân tộc nhạt nhòa trên sử sách
Chữ thánh hiền đầy hào hùng khí phách
Giọng oai linh gào thét còn vang vọng hay không?

Ở trong tim còn dòng máu lạc hồng?
Trong cốt nhục còn hồn thiêng nước Việt?
Còn tin yêu đặt tổ quốc là trên hết?
Còn vì nhân dân, còn vì sự tồn vong của nước nhà?

Còn chung vai gánh vác sơn hà
Hay phó mặc để vinh thân an hưởng?
Tranh giành lợi ích mua quan bán tướng?
Hủy hoại tiền đồ gấm vóc tổ tiên

Giặc lấn vào mọi cách ở đường biên
Văn hóa Việt lu mờ trên con đường phố Việt
Những bảng hiệu chuyển dần qua chữ Chệt
Họa xâm lăng ngôn ngữ của ngoại bang

Biết đâu có nơi đã dựng lũy lập làng
Chôn cột mốc đặt ranh tô giới
Thủ đoạn vô hình mỗi ngày một lấn tới
Cho đến khi ta tự biết đã mất mình

Đứng giữa đất trời tôi tự hỏi mình
Đất tổ tiên non sông biển đảo còn bao nhiêu nữa?
Việt Nam ơi hãy là muôn thuở
Cho nòi giống Rồng Tiên sẽ được mãi trường tồn

Nhận xét