CẢM XÚC ĐÃ NGỦ QUÊN
Hồn trơ thô
Tư duy rỗng mục
Cạn, cùn mòn không còn chút gì cảm xúc
Dù biết bên ngoài thế giới đang đổi thay
Dù biết trên đất nước Việt Nam này
Sẽ có người lên ngôi trong vài ngày nữa
Biển Đông như gờn gợn lên màu máu lửa
Hai phía Đông Tây mơ hồ manh nha cuộc chiến tranh
Sự bình thản vô tư hiền hòa của dân lành
Đắm đuối bao năm quên cả chính kiến
Thụ động mệt nhoài chẳng hề muốn thể hiện
Phó mặc cho vạn vật bất tận phiêu linh
Một họa sĩ như cố phác thảo mình
Nét nguệch ngoạc tài hoa ẩn bóng người đàn bà lõa thể
Một thi sĩ rũ rượi cơn say ngủ ngồi trên ghế
Mộng màng hoa bướm chấp chới một vườn thơ
Mọi người im lặng trong giấc mơ
Đất nước sẽ phồn vinh hạnh phúc
Chỉ có đất nước không yên từng giờ thao thức
Từng giờ cố rướn tới vươn lên
Đất nước bốn ngàn năm trước đã có tên
Đất nước sẽ mãi hiên ngang trường tồn vĩnh cửu
Đất nước đã đi qua bao cuộc chiến tranh đau thương khói lửa
Đất nước tự biết sẽ không đánh mất mình...

Nhận xét
Đăng nhận xét